Support Online
  • Hỗ trợ - Hướng dẫn thủ tục NCT
    Hotline | 1900.7575.39 - 0909.83.00.66
  • Văn phòng
    Hotline | 0902.99.31.81
  • Sức khỏe NCT
    Hotline | 0905.167.595

Kinh doanh nhu cầu ... dưỡng già04/09/2015

Khoảng 11 giờ rưỡi trưa thứ bảy, anh Bùi Anh Trung – ông chủ trung tâm chăm sóc người cao tuổi Bình Mỹ (tại 225/3/1 tỉnh lộ 9, xã Bình Mỹ, huyện Củ Chi, TP.HCM) - lại có một cuộc hẹn. Ngồi với tôi trong phòng tiếp khách của trung tâm, anh hướng ánh mắt nhìn ra sân.

Một chiếc ôtô bảy chỗ vừa chạy qua cổng trung tâm. Một người đã qua tuổi 60 đi cùng với một cặp nam nữ độ dưới 40 tuổi và một bé gái từ trên xe bước xuống. Họ có vẻ thông thạo địa hình khi không cần ngó ngang ngó dọc mà nhanh nhẹn băng qua lối đi giữa hai hàng cây và hai cái hồ lớn vào thẳng khu nhà khách.

Đó là những khách hàng có nhu cầu đặc biệt. Chưa đến trung tâm lần nào nhưng tất cả họ đều thông thạo địa hình vì theo họ, cả nhà đã tìm hiểu, ngắm nghía trung tâm này khá kỹ trên website. Mẹ (của hai người lớn) và bà (của cháu gái) - người đàn bà ngoài tuổi 60 – đang cần một chỗ có thể chữa bệnh biếng ăn. Sau khi được con cháu cho xem qua hình ảnh kèm lời giới thiệu về trung tâm của anh Trung, bà đồng ý đi cùng con cháu đến đây, với hy vọng vừa có nơi chữa bệnh với không khí trong lành lại vừa có thể gặp được nhiều người cùng tuổi để bầu bạn.

Cựu Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết trò chuyện với các cụ tại trung tâm chăm sóc người cao tuổi Bình Mỹ

Trong suốt buổi trao đổi với anh Trung, đứa cháu gái cứ luôn miệng hỏi “vậy con có lên đây thăm bà được không”, còn người lớn thì quan tâm đến việc liệu họ có thể để mẹ ở thử chừng một tuần trước khi tính chuyện điều trị lâu dài và sắp xếp để lâu lâu đưa bà về nhà chơi hay không. “So với hầu hết khách hàng là những cụ ông, cụ bà lớn tuổi không người thân thích ở gần hoặc có nhưng gặp vấn đề về chăm sóc sức khỏe hay trục trặc trong quan hệ, thì “ca” này quả là những khách hàng có nhu cầu khá đặc biệt”, anh Trung cho biết.

Với rào cản là quan niệm truyền thống và phí dịch vụ vẫn tương đối cao, anh tự biết mình còn phải kiên nhẫn chờ cơ hội trong chuyển động chung của kinh tế, xã hội.

Buổi trò chuyện của giám đốc trung tâm Bùi Anh Trung với khách hàng kết thúc khi đã quá trưa. Theo yêu cầu của khách, anh Trung dẫn mọi người đi tham quan nơi ăn, nghỉ của các cụ. Cả gia đình rón rén đi dọc hành lang và nhìn vào các phòng nghỉ dành cho các cụ – khách hàng của trung tâm – qua cửa sổ. Đang là giờ ngủ trưa, các phòng đều im phăng phắc! Tôi tò mò đi qua khu vực bếp ăn. Sau bữa cơm trưa, bếp và phòng ăn đã được dọn dẹp sạch sẽ, ngăn nắp.

Tại khu vực sân vườn dành riêng cho những sinh hoạt tâm linh thiền định, mọi thứ cũng sạch sẽ, tinh tươm. “Tất cả sinh hoạt ở đây đều theo giờ giấc, kỷ luật, kể cả chế độ ăn kiêng. Tất cả đều vì sức khỏe của các cụ”, anh Trung cho biết.

Nếu biết trước thời gian biểu nghiêm ngặt này, có lẽ mọi người, kể cả tôi, đã đến tham quan trung tâm sớm hơn chứ không phải để đến trưa, vì theo lời anh Trung, sáng thứ bảy nào cũng có người lên đây thăm cha, mẹ; nếu muốn hỏi thăm mọi việc về trung tâm, chúng tôi đã có thể gặp trực tiếp họ. Anh Trung cho biết thêm đó cũng là thời gian các cụ thư giãn với việc tập dưỡng sinh, nghe nhạc, nghe chim hót hoặc xem tivi, chơi cờ…

Khác với những trung tâm nuôi dưỡng người già của nhà nước mang tính chất bảo trợ nhân đạo, ngân sách eo hẹp nên điều kiện vật chất, con người không được chu đáo, trại dưỡng lão ‘tư” này mang tính dịch vụ rõ rệt, từ cách đón tiếp đến các quy trình thủ tục, hợp đồng.

Cũng vì vậy, trừ hai cụ quá yếu đang phải chăm sóc đặc biệt, bản thân các cụ còn lại đều có thể nói “không” nếu chất lượng chăm sóc không đạt chứ không cần gia đình lên tiếng. Đích thân anh Trung “phỏng vấn” các cụ và gia đình trước khi quyết định nhận hay không, bao gồm cả vấn đề tâm lý, khả năng tài chính lẫn cân nhắc hồ sơ sức khỏe của các cụ - một yêu cầu tiên quyết của anh Trung – vì gia đình phải nói thật để tránh các trường hợp đáng tiếc.

“Một khi đã nhận rồi thì phải đảm bảo các cam kết từ phía mình để giữ khách”, anh Trung nói. Theo giấy phép hoạt động vàhợp đồng mẫu, nơi này cung cấp dịch vụ chăm sóc sức khỏe, bao gồm việc lo ăn, ngủ, trị liệu ngoại khóa, vui chơi giải trí… nhưng khi gặp vấn đề nghiêm trọng về sức khỏe thì phải có sự phối hợp với gia đình để đưa đến bệnh viện. Ngoài chế độ dinh dưỡng được chỉ định riêng cho người già tại đây, gia đình có thể gửi thêm thuốc men, thực phẩm khác nhưng phải trên cơ sở hồ sơ sức khỏe từng người.

Từ khi đi vào hoạt động - trước tết Âm lịch 2013 – đến nay, cơ sở được thiết kế với quy mô 100 giường này chỉ mới nhận chừng chục người khách nhưng anh Trung không hề bi quan. Trước khi quyết định mở trung tâm, anh đã lường trước rào cản thị trường lớn nhất của sản phẩm dịchvụ này là quan niệm xã hội đối với việc con cái đưa cha mẹ già yếu vào nhà dưỡng lão. Thứ đến là khả năng chi trả của khách hàng.

Vốn đầu tư không nhỏ cho mặt bằng hơn một hécta cộng với tiền lương cho điều dưỡng viên, cho các trang thiết bị chuyên dụng để chăm sóc sức khỏe và cả để… quản lý (với hệ thốngquan sát bằng camera 24/24, bằng hồng ngoại (báo động tự động) đối với trường hợp khách phải trực chỉ trên giường 100%) dẫn đến giá phí cao là khó tránh khỏi. Hiện tại, phí dịch vụ của trung tâm trên dưới 8 triệu đồng/tháng/người đối với những cụ còn minh mẫn, tương đối khỏe mạnh. Những cụ cần thêm sự trợ giúp đặc biệt thì chi phí này tăng thêm 1 – 3 triệu đồng/tháng. Trong tình hình kinh tế như hiện nay, anh tự biết mình phải kiên nhẫn và tiếp tục chờ cơ hội.

Anh Bùi Anh Trung bên một khách hàng là… cụ ông trong khuôn viên của trung tâm chăm sóc người cao tuổi Bình Mỹ

Nói về ý tưởng mở trung tâm, anh Trung cho biết nó bắt nguồn từ cái chết của ba ruột mình ở quê nhà Thái Bình. Cụ bị tai biến, dù được người nhà chăm lo nhưng có lẽ vì không biết cách nên ông ”đi” rất nhanh sau đó. Anh cứ day dứt với suy nghĩ giá mà có nơi nào có thể chăm sóc một cách chu đáo, khoa học cho sức khỏe của cụ…

Tuy nhiên, phải đến khi thị trường bất động sản mà anh đang kinh doanh xuống dốc, nhân một lần đến một trung tâm dạng này ở Hà Nội, anh mới nghĩ đến chuyện chuyển nghề. Hà Nội với đặc thù đất chật người đông, cả gia đình đông người nhiều khi phải chen chúc trong một không gian hết sức chật hẹp, thiếu hẳn các tiện ích tối thiểu, trẻ còn ráng chịu đựng chứ già thì… Vì lẽ đó, không ít gia đình ở thủ đô đành chọn cách dành dụm tiền gửi cha mẹ vào trung tâm để sống cho thoải mái hơn, ”ở đó tốt hơn ở nhà”! Sài Gòn không có “ưu thế” đương nhiên ấy thì anh tận dụng “ngách nhu cầu” gần với thiên nhiên.

Trung tâm hơn một hécta này trước đây trước đây anh cho người ta thuê làm khu du lịch sinh thái nên có sẵn cầu ao, cây trái, kinh rạch. Giờ các cụ lên đây ở có thể làm vườn, trồng hoa, câu cá… cùng bạn bè thay vì chỉ chôn chân trong những căn hộ bốn bề là tường. Cũng vì là “đất nhà” chứ không phải đi mua hay thuê nên lợi thế tự nhiên này cũng…tự nhiên đến với khách hàng mà không bị cân nhắc nhiều đến yếu tố chi phí vốn, nếu tính toán dưới con mắt của một người làm ăn.

Cũng liên quan đến bài học và sự lựa chọn mang tính “liệu cơm gắp mắm” là khi anh Trung nhìn vào sự nổi tiếng và thất bại dưới khía cạnh kinh doanh của mô hình làng an dưỡng “Ba Thương” cũng ở Củ Chi. Ra đời cách nay sáu năm, với tiêu chuẩn “châu Âu” trong khi doanh thu chỉ có thể theo kiểu“Việt Nam” nếu khách là người Việt, nơi này đang phải tạm ngưng hoạt động để tốn thêm chi phí cải tạo thành khu nghỉ dưỡng với sân gofl, tennis, hồ bơi… hướng đến phục vụ cho Việt kiều.

Theo Người Đô Thị

Tin liên quan